Ngư dân tại phường Nam Sầm Sơn và xã Ngư Lộc, Thanh Hóa đang vào cao điểm thu hoạch moi biển.
- Thanh Hóa giảm 55,6% thôn, tổ dân phố sau sắp xếp
- Hải Phòng lập khu kinh tế chuyên sâu rộng 5.300 ha
- Uống oresol thay nước khi nắng nóng: bác sĩ Bạch Mai nói gì?
Từ sáng sớm, thuyền nối nhau cập bến ở các vùng ven biển Thanh Hóa, mỗi chuyến chở theo hàng trăm ki-lô đến hơn một tấn moi tươi. Vỉa hè, sân nhà và mặt đường ven biển phủ kín những lớp moi hồng nhạt phơi dưới nắng, kéo dài hàng cây số.
Ở thôn Thắng Phúc, xã Ngư Lộc, chị Nguyễn Thị Thảo ra khơi từ sáng và đến chiều mới về bờ với hơn một tấn moi. “Mệt thì có mệt nhưng vui vì biển còn thương người dân,” chị nói.
Tại Khu phố 1, phường Nam Sầm Sơn, bà Văn Thị Thọ, 65 tuổi, theo cha mẹ làm nghề biển từ nhỏ. Gia đình bà giữ nghề qua nhiều thế hệ — từ ông bà, cha mẹ đến con cháu đều ra khơi, gắn với mùi nắng và vị mặn của biển.
Mỗi buổi sáng sau khi moi vào bờ, cả nhà bà Thọ chia nhau phân loại, trải đều lên lưới và tận dụng từng khoảng sân, vỉa hè để phơi kịp nắng. “Moi phải gặp nắng đẹp mới lên màu, mới giữ được độ thơm ngon. Nhà nào cũng tranh thủ từng khoảng trống để phơi. Nhìn hơi chật chội nhưng đó là niềm vui của người dân biển khi được mùa,” bà Thọ nói.
Dọc tuyến ven biển Nam Sầm Sơn, người già ngồi lựa moi, thanh niên khiêng mẻ vừa cập bến, trẻ nhỏ đảo moi cho mau khô. Không ai đứng yên.
Moi từ lâu là nguyên liệu để chế biến nhiều món ăn và mắm truyền thống của vùng ven biển Thanh Hóa. Kinh nghiệm nhìn con nước, đoán thời tiết, cách phơi giữ chất lượng — tất cả vẫn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác mà không cần ghi chép.
Khi moi đã khô, bà con đóng bao, tính tiền và chuẩn bị cho chuyến ra khơi tiếp theo. Mùa được là vậy — nhọc nhằn nhưng không ai muốn nghỉ.
Nguyễn Mùi (tổng hợp)