Hành trình trở thành cử nhân IT của cô gái tí hon mồ côi là hành trình đầy nghị lực, từ tuổi thơ bất hạnh đến ngày tốt nghiệp, mở ra tương lai mới.

Giấc mơ trở thanh cử nhân IT học tập của cô gái tí hon nhiều gian khó

Nguyễn Thị Phương; 23 tuổi, quê Kim Sơn, Ninh Bình, cao 1,1 m, trông như học sinh tiểu học khi đứng giữa giảng đường đông đúc ở Hà Nội. Phương sinh ra không có cha; sống cùng mẹ và gia đình ngoại. Năm lớp 2, một căn bệnh hiếm khiến cơ thể dừng phát triển, chiều cao không vượt quá 1,1 m. Tình thương của mẹ giúp Phương vượt qua mặc cảm khi bị bạn bè trêu chọc. Bà Nguyễn Thị Tâm luôn chăm sóc con từng bữa ăn; giấc ngủ, đưa đón đi học.

Biến cố ập đến khi Phương học lớp 10; mẹ bị tai biến; liệt nửa người; trí nhớ giảm sút; tính tình thay đổi. Cô sốc nặng, không nhận ra mẹ. Hai mẹ con sống nhờ vào sự trợ giúp của họ hàng, xóm giềng. Phương học cách nấu ăn; tắm rửa, vệ sinh cho mẹ. Nhiều lần đỡ mẹ ngã, cả hai cùng quỵ xuống.

Chứng kiến cảnh cháu khóc; cậu ruột Nguyễn Đình Tình động viên: “Đừng nghĩ mình thiệt thòi. Cháu có tay, có chân là đã hạnh phúc”. Ông còn chế tạo cho cháu chiếc xe ba bánh để tự đến trường. Thời gian ôn thi đại học; Phương mượn sách cũ, photocopy đề để tự luyện.

Ban ngày tranh thủ khi mẹ ngủ, Phương học bài. Ban đêm, cô vừa học vừa dỗ mẹ khóc đòi nằm cạnh. Nhiều khi quá mệt, cô gục xuống ngay trên bàn.

Đường thi vào đại học và nỗi mất mát lớn

Dù vất vả, Phương luôn đạt thành tích giỏi; thậm chí được kết nạp Đảng khi học lớp 12. Năm 2021, cô thi đỗ ngành Công nghệ thông tin Đại học Thủy Lợi với 26,15 điểm.

Thời gian đầu học trực tuyến vì dịch Covid-19. Khi chuyển sang học trực tiếp; Phương phân vân giữa việc ở lại quê chăm mẹ hay ra Hà Nội học. Mẹ khóc níu con ở nhà, nhưng cậu khuyên rằng chỉ có học hành mới giúp Phương thay đổi số phận. Cuối cùng, cô ra Hà Nội, hứa cuối tuần sẽ về.

Cậu gom vài triệu đồng cho cháu nhập học, nhưng chỉ phí ký túc xá nửa năm đã hết một triệu. Để tiết kiệm, Phương thường nhịn ăn sáng, dành tiền mua quà cho mẹ.

Đường trở thành cử nhân IT của cô gái tí hon mồ côi
Đường trở thành cử nhân IT của cô gái tí hon mồ côi (Ảnh: vnexpress)

Vài tháng sau, bà Tâm qua đời. Phương đau đớn vì chưa kịp báo hiếu. Mất động lực, cô định nghỉ học, nhưng hàng xóm khuyên: “Mồ côi rồi, cháu phải tự nuôi mình”. Câu nói ấy khiến Phương thức tỉnh. Cô quay lại trường, tập trung học tập, tìm tài liệu trên mạng, hỏi bạn bè, tham gia nhóm trực tuyến để nâng cao kiến thức.

Ngoài giờ, cô nhận làm dự án web nhỏ cho câu lạc bộ để rèn kỹ năng. Thức khuya học bài trở thành thói quen của cô gái tí hon mồ côi.

Đường đến tấm bằng cử nhân IT đầy xúc động

Nhờ nỗ lực, hai năm liền Phương được học bổng khuyến khích; mỗi tháng 1,5 triệu đồng. Tháng 8/2025, cô tốt nghiệp loại giỏi ngành Công nghệ thông tin.

Trong lễ tốt nghiệp, khi nhiều bạn có cha mẹ bên cạnh; Phương chỉ một mình. Nhưng cô được cô Đặng Hương Giang, trưởng phòng Công tác chính trị, nâng đỡ. Cô Giang đặt may riêng bộ đồ cử nhân, tự tay mặc cho Phương và dắt lên sân khấu; giúp em không thấy khác biệt với các sinh viên khác.

Trên sân khấu, hiệu trưởng và bí thư Đảng ủy trường trao bằng tốt nghiệp; đồng thời đặc cách nhận Phương về làm việc. Cô còn được hỗ trợ học bổng cao học. Gần 100 cá nhân; tổ chức đã quyên góp; giúp Phương có thêm chi phí học tập. Dù mẹ không còn; cô tin rằng bà vẫn dõi theo và mỉm cười nơi xa.

Phương chia sẻ: “Tôi sẽ nỗ lực nhiều hơn để xứng đáng với tình yêu thương của mọi người. Thành quả hôm nay là động lực cho chặng đường phía trước”

Theo: vnexpress