Thứ Năm , 27 Tháng Một 2022
“Gà trống tự phụ” – Bài học về tính tự cao tự đại

“Gà trống tự phụ” – Bài học về tính tự cao tự đại

Lệ Quân 25/11/21, 13:00

Truyện cổ tích “Gà trống tự phụ” giúp ta hiểu về tính tự cao tự đại. Khi một người nâng cao nhận thức về thế giới và vũ trụ, sẽ thấy chúng ta thật nhỏ bé.

Truyện cổ tích: “Gà trống tự phụ”

Gà trống và vịt con

Có một chú gà trống to lớn thường cất tiếng gáy mỗi ngày vào sáng sớm. Nó rất tự phụ về tiếng gáy của mình. Một ngày kia, khi ngang nhiên đi dạo, gà trống gặp được một chú vịt con. Với giọng đầy tự tin, gà trống dõng dạc hỏi: “Này vịt nhỏ, hãy nói cho ta biết, ai có được chất giọng hay hơn ta? Ngoài ta ra, không dễ tìm được ai khác có tiếng gáy hay như thế!”

Vịt con nhìn gà trống rồi đáp: “Ông suốt ngày chỉ quanh quẩn bên chuồng của ông, chưa bao giờ ra ngoài ngắm nhìn thế giới. Ngày mai, những chú ngỗng trời sẽ đi du ngoạn. Sao ông không thử đi cùng họ?”

Gà trống và vịt con
Ảnh minh họa

Gà trống đáp: “Nhưng ta không biết bay. Ta nên làm thế nào đây?” “Không sao cả. Ông có thể cưỡi lên lưng họ được mà.”

Nhìn kìa! Có một con ngỗng trời đang cõng một con gà trống trên lưng!”

Gà trống được đi ngao du cùng đàn ngỗng trời

“Thật là thú vị!” Mọi người ngạc nhiên và thích thú khi nhìn thấy chú gà trống lại đồng hành cùng với đàn ngỗng trời. Chúng cứ bay mãi cho đến khi gặp một cái hồ nước lớn. Đàn ngỗng đáp xuống hồ, bắt đầu kiếm ăn. Gà trống không có gì để làm nên nó đứng cất tiếng gáy. Nghe thấy tiếng gáy của gà trống, một con thiên nga trong hồ cũng cất tiếng hát đáp lại. Đó là lần đầu tiên gà trống được nghe tiếng ca của thiên nga. Nó cứ ngỡ đó là từ những chú chim trên cây.

Thiên nga lên tiếng: “Tôi ở đây này”. Gà trống nhìn thấy thiên nga nhỏ đang cúi mình gần đó; và cũng đang hướng mắt về phía nó. Gá trống hỏi: “Bạn là ai? Có phải bạn vừa mới cất tiếng hát không?”

Gà trống được đi ngao du cùng đàn ngỗng trời
Chim thiên nga trắng (Ảnh minh họa)

Thiên nga đáp: “Tất nhiên là tôi rồi. Hãy để tôi và những người bạn hát tặng bạn một bài nhé.” Thế là bầy thiên nga bắt đầu ca hát. Tiếng hát thanh thót ngân vang của chúng hay đến nỗi những con ve sầu cũng ríu rít phụ họa theo.

Khi đàn ngỗng trời ăn xong, đưa gà trống tiếp tục lên đường. Chúng bay rất xa, đến một khu rừng rộng lớn.

Gà trống được nghe nhiều âm thanh tự nhiên

Gà trống choáng ngợp trước tiếng hót của muôn loài chim trong rừng. Có những âm thanh mà nó chưa từng được nghe qua. “Có tiếng róc rách gì thế nhỉ?” – Gà trống tò mò tìm đến nơi phát ra âm thanh ấy. Thì ra đó là tiếng suối reo và thác nước đổ dốc. Thanh âm du dương từ thác nước vang dội khắp khu rừng; thật là hùng vĩ. Cùng với tiếng thác nước là tiếng gió thổi xào xạc xuyên qua cành cây, tán lá của núi rừng bao la.

Gà trống được nghe nhiều âm thanh tự nhiên
Ảnh minh họa: internet

Gà trống say mê đến nỗi không muốn rời đi. Nhưng đàn ngỗng thúc giục và gà trống tiếp tục cuộc hành trình. Khi chúng bay qua một bờ biển, gà trống bị choáng ngợp bởi thanh âm dạt dào của muôn trùng con sóng từ đại dương. Rồi nó còn nhìn thấy những con hải âu bay lượn tự do vui đùa; chúng gọi nhau vang cả bầu trời. Đàn ngỗng trời cũng vui vẻ hòa ca cùng hải âu thật tuyệt hảo. Tiếng hát trong trẻo của chúng bay vút lan tỏa khắp không gian. Gà trống đã nhận ra rằng tiếng hát của những chú ngỗng trời cũng thật là hay.

Trong suốt chuyến đi của mình; gà trống được nghe rất nhiều thanh âm của thiên nhiên. Khi quay trở về với chuồng gà của mình, nó không còn tính tự cao tự đại nữa.

Bài học cuộc sống: Tính tự cao tự đại và sự khiêm tốn

Dân gian có câu: “Thùng rỗng kêu to” để ẩn ý chỉ những người có trình độ hiểu biết nông cạn, năng lực có hạn; nhưng lại thích khoác lác, khoe khoang, hay ra vẻ tài giỏi. Lòng kiên ngạo, tính tự cao tự đại có thể tồn tại là do tầm nhìn hạn hẹp. Trong mắt họ, chỉ thấy một vùng trời nhỏ bé, nên tưởng bản thân mình to lớn. Giống như truyện “Ếch ngồi đáy giếng” vậy.

Tính kiêu ngạo chính là một con dao hai lưỡi; nó sẽ khiến cho chính người đó bị đau. Trong lịch sử, nó đã khiến biết bao anh hùng như Quan Vũ, Hạng Vũ,… phải dừng bước; khiến bao nhiêu kẻ sĩ phải mất thanh danh. Vậy nên làm người phải biết tu dưỡng đức tính “khiêm tốn”. Khiêm tốn là một loại tu dưỡng, cũng là một loại cảnh giới. Người có tính khiêm nhường, khiêm tốn ắt có tầm nhìn xa trông rộng; có hiểu biết về kiếp nhân sinh và ý nghĩa đời người.

“Gà trống tự phụ” – Bài học về tính tự cao tự đại
Khiêm tốn là một loại tu dưỡng, cũng là một loại cảnh giới. (Ảnh minh họa)

Các bậc hiền triết xưa nay đều thận trọng với lời nói. Họ dè dặt trong hành động; và không bao giờ tự xưng mình là bậc Thánh hiền. Những người thành công đều có một điểm chung là sự “Khiêm tốn”. Người có tu dưỡng hàm dưỡng, không kiêu ngạo mới có thể làm nên đại sự và danh tiếng lưu truyền muôn đời sau.

“Gà trống tự phụ” sau chuyến ngao du đã không còn tính tự cao tự đại nữa. Người đọc sách nhiều, đi du lịch và giao du nhiều sẽ tu được tính khiêm tốn.

x