TP.HCM – Đỗ Quốc Đạt, nam sinh từng gây xúc động với hình ảnh được cha ôm sau buổi thi tốt nghiệp THPT, đã trở thành tân sinh viên ngành Y khoa với 26 điểm.
- Tỏi được đánh giá cao nhưng chưa phải thần dược
- Cô bé bán ốc mồ côi cha thành thủ khoa Sư phạm Văn
- 91 tuổi, cụ Hoàng ở TP.HCM vẫn bơm xe để lo cho gia đình bệnh tật
Đạt là cựu học sinh Trường THPT Trưng Vương, đạt 26 điểm tổ hợp B00, gồm Toán, Hóa, Sinh. Kết quả này cao hơn mức chuẩn 25,8 điểm ngành Y khoa Trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch công bố cho mùa tuyển sinh 2026.
Sau buổi thi, Đạt vẫn mặc đồng phục và đeo ba lô. Ngoài cổng trường, cha em, ông Đỗ Quốc Triệt, một tài xế xe công nghệ, đứng chờ với mũ bảo hiểm và đồng phục của hãng xe.
“Thi xong em cũng mệt, nhưng vui vì cơ bản được bài. Ra cổng trường gặp ba là em vui lắm”, Đạt kể.
Từ cái ôm đến giấc mơ áo trắng
Gia đình Đạt có bốn người và sống tại phường Tân Thuận, TP.HCM. Cha chạy xe công nghệ, mẹ may áo dài tại nhà, còn em gái vì sức khỏe phải về Cà Mau sống cùng bà nội.
Ông Triệt thường đi làm từ khoảng 5h sáng. Có ngày ông trở về lúc 2-3h sáng hôm sau. Vì thế, thời gian cha con gặp nhau đôi khi chưa đầy 30 phút.
Đạt từng nghĩ đến việc chọn ngành học ít tốn kém hơn. Em muốn chia sẻ với cha mẹ gánh nặng học phí của ngành Y. Nhưng mẹ nói gia đình sẽ đồng hành nếu con không bỏ cuộc.
Đó cũng là điều giữ Đạt ở lại với ước mơ trở thành bác sĩ từ năm 5-6 tuổi. Em chủ yếu tự học tại nhà. Có lúc Đạt mất phương hướng, rồi dần tìm được cách học phù hợp.
Cô Nguyễn Thị Phương, giáo viên chủ nhiệm tại Trường THPT Trưng Vương, nhớ Đạt như một học sinh tiến bộ từng ngày. Cô nhận xét: “Đạt không phải là nhân tố xuất sắc ngay từ đầu mà là một học sinh tiến bộ nhờ sự nỗ lực bền bỉ… Điều khiến tôi quan trọng nhất ở Đạt không chỉ là sức học, mà là nỗ lực, chăm chỉ, có trách nhiệm với gia đình và bạn bè”.

Cô Phương còn kể một điều nhỏ về cậu học trò. Đạt chưa bao giờ bỏ một mảnh hạt cơm. Em nhớ lời mẹ rằng phía sau mỗi hạt cơm là công sức lao động.
Niềm vui vì kết quả 26 điểm vì thế không đứng riêng. Bên cạnh nó là câu chuyện về một gia đình phải tính từng khoản cho chặng đường phía trước.
Mẹ Đạt cho biết bà vui vì con học giỏi nhưng cũng lo kinh phí học hành trong nhiều năm tới. Từ lớp 10, 11, Đạt đã hỏi mẹ về khả năng chi trả và nghĩ đến việc dạy thêm hoặc làm thêm để tự trang trải một phần chi phí.
Ngày biết điểm chuẩn, em còn không tin mình có thể đỗ vào ngôi trường mơ ước. Khi nhập học, Đạt dự định đi xe buýt thay vì thuê trọ. Nhà cách trường khoảng 19km và em tính dậy từ 4-5h sáng để tiết kiệm tiền cho gia đình.

Cái ôm ở cổng trường đã kết thúc một ngày thi. Với Đạt, đó cũng là điểm bắt đầu của một chặng đường khác, nơi giấc mơ áo trắng đi cùng những tính toán rất đời thường của gia đình.
Bùi Hà (tổng hợp)