Cựu thẩm phán, nguyên Phó Chánh tòa Dân sự TAND TP Huế, lĩnh 4 năm 6 tháng tù vì thỏa thuận nhận 500 triệu đồng để tuyên phạt tiền thay án tù cho một bị cáo đánh bạc.

Ngày 25/8, TAND Khu vực 1 – Huế xét xử sơ thẩm bốn bị cáo từng công tác trong ngành tòa án, kiểm sát tại Huế.

Bà Thái Thị Hồng Vân, cựu thẩm phán, nguyên Phó Chánh tòa Dân sự TAND TP Huế, bị tuyên 4 năm 6 tháng tù về tội “Nhận hối lộ”. Ông Trần Nhơn Vượng, cựu Phó Viện trưởng VKSND TP Huế, nhận 2 năm 6 tháng tù cùng tội danh.

Ông Trần Xuân Phú, cựu kiểm sát viên, lĩnh 15 tháng tù nhưng được hưởng án treo. Ông Trần Anh Tú, cựu lái xe của tòa án, nhận 2 năm tù về tội “Môi giới hối lộ”.

Hội đồng xét xử đánh giá tính chất, mức độ vi phạm của từng bị cáo trước khi đưa ra phán quyết.

Từ vụ án đánh bạc đến thỏa thuận “chạy” án

Vụ án bắt nguồn từ một chuyên án đánh bạc qua ứng dụng Zalo, được phát hiện tại một căn hộ thuộc chung cư Nera Garden, phường An Đông, TP Huế vào tháng 10/2024.

Trong quá trình giải quyết vụ án, các bị cáo đã lợi dụng vị trí công tác để nhận tiền hoặc thỏa thuận giúp một số bị can được xem xét theo hướng nhẹ hơn.

Theo cáo trạng của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao, ông Vượng khi giữ chức Phó Viện trưởng VKSND TP Huế đã nhiều lần nhận tổng cộng 360 triệu đồng. Số tiền này nhằm giúp một số bị can được tại ngoại, giảm số tiền bị quy kết đánh bạc và đề xuất hình phạt tiền thay cho tù.

Ông Phú nhận 30 triệu đồng để giúp một bị can được giải quyết vụ án sớm hơn.

Đáng chú ý, bà Vân được xác định đã thỏa thuận nhận 500 triệu đồng để tuyên phạt tiền đối với bị cáo Lê Thị Vui thay vì án tù, qua sự môi giới của ông Tú.

Tại phiên tòa xét xử vụ đánh bạc ngày 21/8/2025, do bà Vân làm chủ tọa, bị cáo Vui bị tuyên phạt 100 triệu đồng. Tuy nhiên, 500 triệu đồng theo thỏa thuận chưa kịp giao cho bà Vân thì vụ việc bị phát giác. Bà bị khởi tố vào tháng 9/2025.

Tổng số tiền các bị cáo đã nhận hoặc thỏa thuận nhận là 890 triệu đồng. Việc số tiền 500 triệu đồng chưa được trao không làm thay đổi hành vi mà bà Vân bị truy tố, bởi thỏa thuận nhận hối lộ đã được xác lập.

Vụ án cho thấy những người từng giữ vị trí trong cơ quan tố tụng đã lợi dụng chức vụ để can thiệp vào quá trình giải quyết vụ án, đổi lấy lợi ích vật chất. Các mức án được tuyên là phán quyết của tòa án đối với hành vi vi phạm của từng bị cáo.

Khi người có trách nhiệm bảo vệ sự nghiêm minh của pháp luật lại vướng vào hành vi nhận hối lộ, vụ án một lần nữa đặt ra yêu cầu giữ vững sự liêm chính trong hoạt động tố tụng.

Nguyễn Lan (tổng hợp)