Nuôi trồng thủy sản hồ chứa là tiềm năng kinh tế khổng lồ của Việt Nam nhưng hiện đang vấp phải nhiều rào cản về cơ chế pháp lý hạ tầng cơ bản.
- Quán cà phê đóng cửa sau tranh cãi khách ngồi lì 10 tiếng
- Bắt người đàn ông ở Tây Ninh “săn” hàng rồi mua bán súng trên mạng
- Khởi tố 24 bị can chiếm đoạt hơn 22 tỷ đồng
Nuôi trồng thủy sản hồ chứa những rào cản về chính sách
Nuôi trồng thủy sản hồ chứa tại Việt Nam; mục tiêu 16.000 tỷ đồng đang sở hữu nguồn tài nguyên mặt nước vô cùng lớn; với khoảng 6.750 hồ chứa thủy lợi và trên 700 hồ chứa thủy điện. Theo số liệu công bố tại hội nghị ở Lào Cai chiều ngày 3-4-2026; tổng diện tích mặt nước lên đến 450.000 héc-ta, mang lại kỳ vọng thu về 16.000 tỷ đồng mỗi năm cho nền kinh tế quốc gia. Hệ thống hồ chứa khổng lồ này sẽ trở thành động lực tăng trưởng mới cho ngành nông nghiệp.
Mặc dù tiềm năng này đã được bàn luận từ những năm 2000; nhưng đến nay việc khai thác thực tế vẫn chưa có nhiều chuyển biến tích cực. Các chuyên gia chỉ ra rằng sinh kế của những người dân; nhường đất xây hồ vẫn chưa được đảm bảo ổn định; do thiếu các định hướng sản xuất quy mô lớn. Mục tiêu đến năm 2030 là đạt sản lượng 260.000 tấn; nhưng các rào cản về tiếp cận vốn ngân hàng và hạ tầng kỹ thuật yếu kém đang làm nản lòng các nhà đầu tư tiềm năng.
Hệ thống hạ tầng hiện nay đang thiếu sự đồng bộ nghiêm trọng; khi không có cảng cá chuyên dụng hay các nhà máy chế biến tại chỗ. Việc vận chuyển sản phẩm từ lòng hồ đến thị trường tiêu thụ; gặp nhiều khó khăn do thiếu hệ thống hậu cần logistics chuyên nghiệp. Ngoài ra, sự thiếu hụt nhân lực chất lượng cao từ khâu quản lý; đến nghiên cứu khoa học cũng là nguyên nhân khiến ngành này chưa thể bứt phá lên quy mô công nghiệp hiện đại.
Nuôi trồng thủy sản hồ chứa cần giải pháp đột phá và bền vững
Nuôi trồng thủy sản hồ chứa đòi hỏi sự thay đổi quyết liệt về cơ chế; giao thuê mặt nước để doanh nghiệp yên tâm đổ vốn đầu tư lâu dài. Đại diện doanh nghiệp Vietfood phản ánh rằng; các hồ lớn như Dầu Tiếng hay Ngàn Trươi dù được thí điểm nhưng vẫn đang bế tắc do sự chồng chéo; giữa các quy định pháp luật hiện hành. Việc rà soát và sửa đổi các quy định tại Luật Thủy lợi và Luật Đất đai; là bước đi tiên quyết để khơi thông nguồn lực phát triển kinh tế vùng lòng hồ.
Để tháo gỡ các điểm nghẽn về kỹ thuật; việc xây dựng các mô hình điểm theo chuỗi giá trị; chẳng hạn như cá rô phi, được xem là giải pháp khả thi nhất. Các viện nghiên cứu cần tập trung làm chủ công nghệ; chọn tạo giống và chỉnh gene để giảm bớt sự phụ thuộc quá lớn vào nguồn giống nhập khẩu từ nước ngoài. Đồng thời, bảo vệ nguồn lợi tự nhiên phải được siết chặt bằng cách xử lý nghiêm các hành vi đánh bắt mang tính hủy diệt như dùng kích điện hay lưới mắt nhỏ.
Hướng tới tương lai, ngành thủy sản hồ chứa cần tập trung xây dựng thương hiệu mạnh gắn liền với chỉ dẫn địa lý và hệ thống truy xuất nguồn gốc minh bạch. Sản xuất theo các tiêu chuẩn chất lượng quốc tế sẽ là chìa khóa để đưa sản phẩm vươn ra thị trường xuất khẩu thay vì chỉ tiêu thụ nội địa. Việc chuyển đổi từ tư duy sản xuất thuần túy sang kinh tế thủy sản bền vững sẽ giúp hiện thực hóa con số hàng chục nghìn tỷ đồng doanh thu mỗi năm như mục tiêu đề ra.
Theo: Báo Tuổi trẻ