Chợ cỏ Ô Lâm ở An Giang là phiên chợ độc đáo chỉ buôn bán một mặt hàng tưởng như vô giá trị: cỏ dại. Suốt hàng chục năm, phiên chợ nhỏ ven kênh lại trở thành nguồn sống quan trọng của đồng bào Khmer, góp phần duy trì sinh kế bền vững nơi miền núi.
- Nhà có 3 thứ này càng ở càng nhiều phúc lộc
- Kinh tế Trung Quốc sụp đổ, Đông Bắc rung chuyển vì làn sóng đình công taxi giữa khủng hoảng sinh kế
- Những “đại án” phải thu hồi tài sản rất lớn trong năm 2026 ở Hà Nội
Xem nhanh
Chợ cỏ Ô Lâm hình thành từ nhu cầu mưu sinh của đồng bào Khmer
Ô Lâm là xã miền núi thuộc tỉnh An Giang, nơi cộng đồng Khmer sinh sống đông đúc. Địa hình gồm đồng bằng, đồi núi và đất rừng giúp phát triển mạnh chăn nuôi trâu bò. Tuy nhiên, nguồn cỏ tự nhiên ngày càng khan hiếm do nhiều diện tích chuyển sang trồng lúa màu; khiến người dân phải đi xa để cắt cỏ hoặc mua lại từ người khác. Từ sự thiếu hụt ấy, một chợ cỏ không bảng hiệu, không mái che đã tự nhiên hình thành; tồn tại bền bỉ hàng chục năm như một điểm mưu sinh quen thuộc của người Khmer.
Chợ cỏ Ô Lâm nhộn nhịp vào mỗi 10h sáng
Khoảng 10h mỗi ngày, chợ cỏ ven kênh trở nên tấp nập. Ghe, xuồng từ xa chở đầy những bó cỏ đẫm sương cập bờ; trên bờ là hàng dài xe máy, xe bò của người mua. Không ai còn nhớ chính xác thời điểm chợ ra đời, chỉ biết rằng khi việc mua bán cỏ trở nên ổn định; người dân tụ họp và duy trì đến hôm nay. Chợ họp quanh năm, đặc biệt sôi động vào mùa nước nổi; khi ghe xuồng có thể vào sâu ruộng, giúp thu hoạch nhanh hơn.

Chợ cỏ Ô Lâm giữ nếp buôn bán dân dã không trả giá
Điểm đặc biệt của chợ cỏ này là giá bán gần như cố định: ba bó 10.000 đồng. Người bán trao, người mua nhận, ít khi mặc cả; mọi giao dịch diễn ra bằng tiếng Khmer đầy thân thuộc. Người nuôi bò rất chú trọng chất lượng cỏ; nên từng bó khi đưa lên bãi đều được xem xét kỹ càng về độ non; tươi hay già. Cỏ tốt giúp đàn bò khỏe mạnh, hạn chế bệnh; nhất là với những hộ không có đất dự trữ thức ăn.
Người dân Khmer gắn bó với nghề cắt cỏ từ sáng sớm
Nhiều hộ Khmer xem nuôi bò giống như việc người Kinh nuôi heo – gần như nhà nào cũng có vài con để lấy sức kéo hoặc bán thịt. Vì vậy, nhu cầu mua cỏ ổn định mỗi ngày. Những người cắt cỏ phải thức dậy lúc 4h sáng, mang liềm; dây buộc và chèo ghe đi hàng chục cây số để tìm cỏ. Trước đây, cỏ nhiều, chỉ cần đi quanh xóm là đủ, nhưng nay họ phải qua cả xã khác. Một buổi cắt cỏ mang lại khoảng 200.000 đồng – khoản thu nhập không lớn nhưng đủ lo bữa cơm gia đình. Mùa khô, người cắt cỏ vất vả vì phải mang vác nặng. Mùa nước thì thuận tiện hơn nhưng lại phải chịu lội nước lạnh, muỗi cắn và di chuyển liên tục.
Chợ cỏ Ô Lâm – nơi thứ “bỏ đi” trở thành kế sinh nhai
Ở nhiều nơi, cỏ dại không có giá trị gì, nhưng tại Ô Lâm, mỗi bó cỏ là một phần thu nhập, một bữa cơm; hay tiền học cho con trẻ. Không chỉ là điểm giao thương lạ lẫm, chợ cỏ còn phản ánh sức lao động bền bỉ và tinh thần đùm bọc của đồng bào Khmer miền núi An Giang. Chính sự cần mẫn của họ đã biến loại cây tưởng chừng vô dụng trở thành “vàng xanh”, giúp hàng trăm hộ gia đình duy trì cuộc sống qua bao biến đổi của thời gian.
Theo: Vietnamnet