Có những vòng quay của thiên nhiên tưởng chừng bình lặng, nhưng lại gợi lên trong lòng người bao nỗi niềm khôn nguôi. Mùa thu đến rồi đi, nắng tàn rồi đêm lại tràn, hoa tàn nhưng quả chín. Ẩn sau những hình ảnh giản dị ấy, bài thơ Chốn cũ của Vũ Trung mở ra một không gian ký ức, nơi trái tim của người con xa quê luôn đong đầy nhớ thương, dõi về quê nhà với khát khao được hội ngộ.
- Tình Cha – Người lặng lẽ mang cả đời mình gửi gắm cho con
- Bài thơ “Cha” – Dáng hình vượt gió ngược vì con
- Người phụ nữ có tu dưỡng – Mạch ngầm nuôi dưỡng hạnh phúc gia đình
CHỐN CŨ
Tác giả: Vũ Trung
Thu này vội đến chút rồi qua
Tạo hóa vòng quay vẫn thế mà
Nắng lụi đêm tràn trăng lại nhú
Hoa tàn nhụy héo quả chồi ra
Én bay viễn xứ mong về tổ
Yến lạc tha hương xót nhớ nhà
Đăm mắt nhìn trời hoài chốn cũ
Chờ ngày hội ngộ thỏa lòng ta.
Xem nhanh
Vòng quay bất biến của tạo hóa – thông điệp mở đầu
Mở đầu bài thơ, tác giả nhẹ nhàng đặt ta vào vòng tuần hoàn của thời gian:
Thu này vội đến chút rồi qua
Tạo hóa vòng quay vẫn thế mà
Thu đến, thu đi, chẳng hề đợi ai. Tạo hóa vẫn quay, bốn mùa vẫn nối tiếp nhau. Cái “vội” ở đây không chỉ nói về nhịp chuyển nhanh của thời gian, mà còn như lời thở dài của người ở xa quê, thấy mỗi mùa qua đi là một lần lỡ hẹn trở về.
Sự chuyển tiếp trong thiên nhiên – ẩn dụ về đời người xa xứ
Hai câu tiếp, tác giả khắc họa vẻ đẹp giản dị nhưng giàu ý nghĩa:
Nắng lụi đêm tràn trăng lại nhú
Hoa tàn nhụy héo quả chồi ra
Nắng tắt để đêm lên, hoa tàn để quả lớn dần – đó là quy luật muôn đời. Nhưng ở đây, quy luật ấy còn ẩn chứa một triết lý: mất đi không phải là hết, mà để nhường chỗ cho một sự tiếp nối khác. Với người xa quê, mỗi mùa trôi qua là một bước gần hơn đến ngày đoàn tụ.

Chim én, chim yến – hình ảnh của nỗi nhớ quê
Hai câu thơ tiếp theo đưa người đọc về miền xúc cảm sâu lắng:
Én bay viễn xứ mong về tổ
Yến lạc tha hương xót nhớ nhà
Hình ảnh chim én, chim yến không chỉ là dấu hiệu của mùa, mà còn là ẩn dụ cho chính con người. Én bay xa rồi lại quay về tổ, yến lạc quê luôn đau đáu nhớ nhà. Trong hai cánh chim ấy, ta thấy bóng dáng của bao người con xa xứ, mỗi ngày đều ngước mắt về phương quê, chờ một chuyến trở về.
Nỗi lòng canh cánh – mong ngày hội ngộ
Hai câu kết khắc họa trọn vẹn tâm trạng tác giả:
Đăm mắt nhìn trời hoài chốn cũ
Chờ ngày hội ngộ thỏa lòng ta.
“Đăm mắt nhìn trời” là một cái nhìn không chỉ bằng đôi mắt, mà bằng cả tấm lòng. Tác giả không thể trở về ngay, đành gửi nỗi nhớ qua những ánh nhìn xa xăm. Niềm mong chờ ấy kéo dài, nhưng vẫn trọn vẹn hy vọng về một ngày được hội ngộ, được đặt chân về lại chốn xưa.
Chốn cũ – Nơi neo đậu nỗi nhớ quê
Chốn cũ của Vũ Trung không phải là lời than trách, cũng chẳng phải nỗi buồn bi lụy. Đó là một khúc tâm tình thấm đẫm tình quê, được gói ghém trong những hình ảnh mộc mạc của thiên nhiên và cuộc sống.
Bài thơ nhắc nhở chúng ta rằng, dù đi xa đến đâu, sợi dây gắn kết giữa con người và quê hương vẫn âm thầm neo lại, không bao giờ đứt. Và có lẽ, chỉ khi nào được trở về, nỗi mong nhớ ấy mới thực sự lắng xuống.