Chiếc điện thoại thông minh của bạn không chỉ là một món đồ công nghệ, mà còn là trợ lý, máy ảnh, nhà báo, trung tâm giải trí, thậm chí là… “người bạn” lắng nghe mọi tâm sự. Nhưng nếu nó biết nói, có lẽ nó sẽ kể một câu chuyện vừa hài vừa bi thương về công việc 24/7 của mình. Hãy nghe chính “nạn nhân trung thành” này kể lại một ngày của nó nhé.

Chiếc điện thoại thông minh và buổi sáng mở mắt

05:30 – Tôi reo báo thức đúng giờ, nhưng đổi lại là một cú đập vào màn hình. “Năm phút nữa thôi” – câu nói quen thuộc, và như mọi khi, “năm phút” ấy kéo dài thành 35 phút. Trong khoảng thời gian đó, tôi bị bắt phát chuông hết lần này tới lần khác, chẳng khác gì một chiếc chuông báo cháy bị lạm dụng.
Khi mắt chủ còn chưa mở hẳn, tay họ đã vuốt tôi lia lịa. Facebook, TikTok, Zalo – tất cả được bật chỉ trong 2 phút. Tôi vừa truyền tin nhắn nhóm chat “spam như bão” đêm qua, vừa hiển thị các tin tức nóng, vừa phát nhạc buổi sáng. Tôi muốn thở cũng khó.

5h30 sáng, chiếc điện thoại thông minh nhiệt tình gọi… tiếc là chủ chẳng nhiệt tình lắm. (Ảnh: Internet)

Trên đường ra phố

Tôi bị nhét vào túi quần, nhưng vẫn phải làm việc: chỉ đường, phát nhạc, gửi email, check lịch họp. Chỉ cần “ting ting”, tôi lập tức bị lôi ra bất kể chủ đang đi bộ hay đứng đợi cà phê.
Đáng nói là có những tin nhắn “seen nhưng không trả lời” – tôi phải giữ kín như một kho mật thư, dù biết người ở đầu bên kia đang ngồi gõ gõ bàn vì sốt ruột.

Bữa trưa nhiều dầu mỡ

Bữa trưa là thử thách khắc nghiệt. Màn hình tôi thường xuyên dính vết dầu mỡ, dấu tay, vụn bánh mì. Chủ vừa ăn vừa xem YouTube, TikTok, lại tranh thủ trả lời tin nhắn.
Đang bị bỏ quên trên bàn, tôi bỗng được lôi ra: “Chụp bát bún này, đăng story cho nóng”. Và tôi phải vừa chụp, vừa chỉnh ảnh, vừa đăng mạng xã hội, vừa phát nhạc nền. Cảm giác như đang bị bắt “múa” ba bốn bài cùng lúc.

Chiếc điện thoại thông minh trước nhiệm vụ bất khả thi

14:00 – Game bắt đầu. Pin tụt 2% mỗi phút. Tôi nóng ran, tim đập (theo nghĩa chip xử lý) liên tục. Đang căng thẳng, một cuộc gọi từ mẹ chen ngang: “Chiều nay về ăn cơm nhé”. Chủ thoát ra, trả lời, rồi tiếp tục chơi ngay lập tức.
Không ai hỏi xem tôi có muốn nghỉ để “hạ nhiệt” không. Tôi chỉ biết im lặng chạy tiếp, như một chiếc xe máy sắp hết xăng nhưng vẫn phải lao đi với tốc độ tối đa.

Cơn bão tin nhắn

17:00 – Nhóm Zalo “Tổ dân phố thân thiện” nóng lên: “Ai để xe chắn cửa nhà tôi?”, “Chó sủa cả đêm”, “Thông báo họp khẩn”. Tôi rung liên tục trong túi. Nếu tôi có xương, chắc cũng rụng vài cái.
Chủ vẫn thản nhiên đọc hết, rồi thả icon haha; giận dữ hoặc thả tim. Tôi hiểu, đây là cách con người giải trí với… phiền phức của người khác.

Chiếc điện thoại thông minh và “cuộc họp gia đình”

Buổi tối, cả nhà “xem phim” nhưng không ai nhìn vào TV. Mỗi người một cái điện thoại, mỗi người một thế giới. Không khí yên tĩnh đến mức chỉ nghe tiếng quạt và tiếng video ngắn.
Chủ tôi mở video “10 động tác giảm cân” với ánh mắt quyết tâm. Năm phút sau, họ đặt đơn mì cay size XXL. Tôi không hiểu logic này, nhưng chắc đó là bí mật của loài người.

Đi tập thể dục… miễn cưỡng

Thỉnh thoảng chủ đưa tôi ra công viên. Không phải để tôi được “tắm nắng”, mà để bật app đếm bước, nghe nhạc, quay clip “tập thể dục chill chill” đăng TikTok. Khi họ chạy, tôi bị lắc liên tục, camera phải hoạt động hết công suất để bắt đúng góc đẹp.
Kết thúc buổi tập, họ xem lại video, chỉnh sáng, thêm filter, chèn nhạc. Tôi hiểu, ở thời đại này, đôi khi việc tập thể dục không quan trọng bằng… chứng minh cho cả thế giới biết là mình đã tập.

Camera phải hoạt động hết công suất khi chủ đi tập thể dục (Ảnh: Internet)

Chiếc điện thoại thông minh làm việc ngoài giờ

Có hôm, tôi tưởng sẽ được nghỉ sớm khi chủ đặt xuống bàn. Nhưng chỉ vài phút sau, tiếng “ting” email từ công ty vang lên. Tôi lại bật sáng, mở file, tải tài liệu, gửi phản hồi.
Làm việc ngoài giờ đã thành chuyện thường. Tôi chưa từng được tính lương tăng ca, chưa có chế độ nghỉ phép. Nói thật, nếu tôi là con người, chắc tôi đã nộp đơn xin nghỉ từ lâu.

Giữ bí mật nửa đêm

22:00 – Tôi trở thành hòm thư bí mật: tin nhắn tình cảm, emoji trái tim, sticker dễ thương. Tôi cũng lưu giữ ảnh chụp màn hình, tin nhắn chưa gửi, và những đoạn chat “chỉ mình tôi biết”.
Nhiều lúc tôi muốn nhắc: “Đừng gửi tin này, mai sẽ hối hận” – nhưng tiếc là tôi chỉ biết im lặng. Công việc của tôi là lưu trữ, không phải khuyên nhủ.

Khoảnh khắc thở hắt cuối ngày

23:45 – Pin còn 3%. Chủ vẫn cố lướt thêm vài clip TikTok. Khi tôi tắt phụp, họ mới cuống cuồng tìm sạc. Và ngay cả khi sạc, tôi vẫn phải làm việc: vừa sạc vừa xem phim, vừa chat, vừa tải ứng dụng.
Tôi biết, sáng mai mình sẽ lại bị gọi dậy từ 5h30, lại phải chứng kiến drama, lại làm “cánh tay phải” bất đắc dĩ của chủ. Nhưng thôi, tôi là điện thoại – vừa là trợ lý, vừa là nhật ký, vừa là… nạn nhân trung thành nhất của con người.

Nếu một ngày bạn nhận ra mình đang “nghiện” tôi – chiếc điện thoại thông minh thì xin bạn, hãy để tôi được nghỉ 30 phút thôi. Trong khoảng thời gian đó, bạn có thể ra ngoài đi bộ, hít thở mùi cỏ mới cắt, trò chuyện trực tiếp với ai đó, hay lật vài trang sách mà lâu nay bị bạn bỏ quên. Tôi không buồn khi bị đặt xuống, ngược lại, tôi vui vì bạn đang nạp pin cho chính mình. Bởi đôi khi, thứ cần sạc nhất… không phải là tôi, mà là trái tim và tâm hồn bạn.