Trì hoãn trưởng thành ở người trẻ đang là hiện tượng phổ biến. Nhiều người lấy cớ “học tiếp” sau đại học để né tránh áp lực, tiếp tục phụ thuộc cha mẹ. Sự trì hoãn này âm thầm bào mòn ý chí tự lập và làm chậm quá trình trưởng thành.

Học tiếp: Lý tưởng học thuật hay sự trì hoãn trưởng thành ở người trẻ

“Học tiếp” sau khi tốt nghiệp đại học vốn là một lựa chọn đáng trân trọng – khi được thúc đẩy bởi đam mê tri thức và mục tiêu nghề nghiệp rõ ràng. Tuy nhiên, ngày càng nhiều bạn trẻ đang lạm dụng lựa chọn này như một “lối thoát” khỏi thị trường lao động khắc nghiệt.

Không ít người sau khi trượt kỳ thi cao học lần đầu đã tiếp tục ôn thi lần hai, lần ba… không hẳn vì đam mê mà vì… Chưa sẵn sàng đi làm. Thay vì tìm việc; họ chọn cách “ở nhà ôn thi” – Một hành động nghe có vẻ nghiêm túc nhưng đôi khi lại là biểu hiện tinh vi của việc trì hoãn đối mặt với thực tế.

Trì hoãn trưởng thành ở người trẻ: Khi “nỗ lực” chỉ tồn tại trên lời nói

Trường hợp của H.T.M. một cô gái 24 tuổi tại Hải Dương là ví dụ điển hình. Sau khi tốt nghiệp, M. nói với gia đình rằng muốn học cao học để “có tấm bằng tốt hơn”; nhưng thực tế gần một năm sau, cô vẫn chưa đăng ký lớp ôn nào; chủ yếu dành thời gian đi chơi và xem phim. Cha mẹ M vẫn tin tưởng; tiếp tục gửi tiền sinh hoạt hàng tháng và tự hào khoe “con bé vẫn đang miệt mài học”.

Hiện tượng này không hiếm. Một số bạn trẻ biện minh rằng: “bây giờ thất nghiệp là chuyện bình thường”; “không có bằng thạc sĩ thì khó xin việc”… Nhưng sâu xa, đó là cách để hợp lý hóa việc kéo dài thời gian sống dựa vào cha mẹ – Không công việc, không trách nhiệm; không mục tiêu rõ ràng.

Gia đình – Vô tình tiếp tay cho sự trì hoãn trưởng thành ở người trẻ

Tình yêu thương của cha mẹ là vô hạn; nhưng không giới hạn không có nghĩa là không cần tỉnh táo. Ở nhiều gia đình, chỉ cần con nói “con đang học tiếp” là đủ để tiếp tục được chu cấp tiền ăn; ở, tiêu vặt mà không cần kiểm chứng sự tiến bộ thực sự.

Sự bao bọc vô điều kiện ấy vô tình trở thành rào cản khiến người trẻ chậm trưởng thành; mất đi kỹ năng sống, tinh thần trách nhiệm và khả năng vượt khó. Trong khi ở nhiều quốc gia phát triển; sinh viên từ 18 tuổi đã bắt đầu tự trang trải học phí, sinh hoạt – Thì tại Việt Nam, nhiều thanh niên 25 tuổi vẫn sống phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ.

Yêu thương không có nghĩa là dung dưỡng. Sự nghiêm khắc đúng lúc mới là món quà trưởng thành quý giá nhất mà cha mẹ có thể dành cho con.

Hiểu đúng về học tiếp: Phân biệt lý tưởng và né tránh

Học cao học hay học lên tiếp không xấu – Ngược lại, là hành trình đáng được tôn trọng nếu người trẻ thực sự nghiêm túc. Nhưng cần phân biệt rõ: học tiếp để mở rộng cơ hội nghề nghiệp; phát triển chuyên môn khác hoàn toàn với học tiếp để… Trì hoãn cuộc sống.

Việc kéo dài tình trạng “chưa đi làm, vẫn đi học” nếu không đi kèm với tiến bộ thực chất sẽ khiến người trẻ đánh mất động lực; tự tin và khả năng thích ứng xã hội. Đó không còn là đầu tư cho tương lai; mà là đánh đổi thời gian cho cảm giác an toàn giả tạo.

Đã đến lúc người trẻ tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình( Ảnh: internet.)

Đã đến lúc người trẻ tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình

Trì hoãn trưởng thành ở người trẻ không chỉ là vấn đề cá nhân; mà là câu chuyện của một thế hệ đang đứng giữa giao lộ của áp lực và kỳ vọng. Việc học tiếp hay không không quan trọng bằng việc hiểu rõ mình học để làm gì; sống vì điều gì và ai là người chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.

Một chuyên gia tâm lý đã từng nói: “Trưởng thành không đo bằng số tuổi hay tấm bằng thạc sĩ. Nó đo bằng khả năng tự đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm cho quyết định ấy – Kể cả khi quyết định đó là: đi làm, thất bại, rồi đứng dậy bước tiếp.

Trưởng thành là học cách chịu trách nhiệm với chính mình

Trì hoãn trưởng thành ở người trẻ là biểu hiện phức tạp; đôi khi ẩn mình trong những danh từ tưởng chừng đẹp đẽ như “học tiếp”, “trao dồi thêm”, “chưa tìm được việc phù hợp”. Nhưng nếu không sớm nhận ra và điều chỉnh; người trẻ có thể lạc lối trong vòng an toàn giả tạo, còn cha mẹ thì mỏi mòn nuôi hy vọng vào một sự nỗ lực không có thật.

Học hành là để mở rộng cánh cửa cuộc sống – Chứ không phải đóng nó lại bằng sự trì hoãn. Trưởng thành là học cách chịu trách nhiệm, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc rời khỏi vòng tay cha mẹ để thật sự bước vào đời.

Nguồn: Phunutoday