Bi kịch trẻ bị bạo hành không chỉ là vết thương thể xác mà còn là nỗi đau tinh thần ám ảnh suốt đời, khiến các em lớn lên trong sợ hãi, thiếu yêu thương.
- Tâm thư kêu cứu mẹ kế bạo hành và vết sẹo tâm lý
- 4 lợi ích tuyệt vời của trà hoa cúc
- Mù Cang Chải mùa lúa chín
Xem nhanh
Tuổi thơ đẫm nước mắt của cô gái bị cha dượng hành hạ
Tuổi thơ của Thanh Hằng (20 tuổi, Nam Định) là chuỗi ngày đầy ám ảnh. Từ khi cha mẹ ly hôn, cô phải sống cùng ông bà ngoại trong sự chì chiết, thiếu thốn tình cảm. Năm 10 tuổi, Hằng được mẹ đón về sống cùng cha dượng nhưng đó lại là khởi đầu của cơn ác mộng.
Người cha dượng thường xuyên đánh chửi, thậm chí lạm dụng tình dục. Đứa trẻ nhỏ bé chỉ biết im lặng chịu đựng và cầu xin được trở về nhà ngoại. Khi hết cấp hai, Hằng buộc phải nghỉ học vì mẹ không đủ tiền đóng học phí. “Tôi xin mẹ cho lên thành phố làm công nhân, gửi tiền về nuôi em,” cô kể trong nước mắt.
Bi kịch của những đứa trẻ bị bạo hành: Con số báo động từ thực tế
Theo Tổng đài Quốc gia Bảo vệ Trẻ em 111, từ năm 2019 đến nay đã tiếp nhận gần 6 triệu cuộc gọi; trong đó hơn 11.000 trường hợp trẻ bị bạo lực và xâm hại cần can thiệp. Riêng năm 2024 có gần 2.000 vụ bị điều tra hình sự với 1.500 bị can.
Ông Đặng Hoa Nam, nguyên Cục trưởng Cục Trẻ em (Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội), cho biết trẻ em trong các gia đình có cha mẹ ly hôn, cha dượng, mẹ kế, hoặc người thân nghiện rượu, ma túy thường có nguy cơ cao bị bạo lực.
“Pháp luật đã quy định đầy đủ, nhưng công tác phòng ngừa và giám sát ở cơ sở còn yếu. Cán bộ phụ trách trẻ em cấp xã thường kiêm nhiệm, thiếu chuyên môn nên khó phát hiện và can thiệp sớm,” ông Nam nói.
Bi kịch của những đứa trẻ bị bạo hành: vết thương tinh thần không thể lành
Chuyên gia tâm lý Nguyễn Lệ Thủy (Báo Thiếu niên Tiền Phong và Nhi đồng) nhận định; vết thương thể xác có thể lành, nhưng tổn thương tinh thần thì ám ảnh suốt đời. Những đứa trẻ từng bị bạo hành thường mất niềm tin, dễ thu mình hoặc trở nên cộc cằn.
Một nghiên cứu chỉ ra, nạn nhân của bạo hành thời thơ ấu có xu hướng lặp lại hành vi này khi trưởng thành nếu không được trị liệu kịp thời. Họ dễ bị trầm cảm, sợ hãi và thậm chí tự làm hại bản thân.
Trường hợp Minh Hùng (14 tuổi, TP.HCM) là minh chứng. Cậu cùng mẹ chạy trốn khỏi người cha vũ phu; mang trên người đầy thương tích. Tại mái ấm, Hùng liên tục đánh bạn, phải nhờ chuyên gia trị liệu tâm lý can thiệp. “Thằng bé lớn lên trong môi trường bị coi thường cơ thể, nên nó cũng xem thường cơ thể người khác,” người quản lý mái ấm chia sẻ.
Bi kịch của những đứa trẻ bị bạo hành: Khi người thân là kẻ gây tổn thương
Không ít vụ việc đau lòng cho thấy, chính người thân lại là thủ phạm gây ra bi kịch.
Ngọc Hà (25 tuổi) từng bị cha ruột treo ngược lên đánh, nhốt và bỏ đói.
Những ký ức đó khiến cô sống lặng lẽ, sợ hãi và mất lòng tin vào con người.
Hai mối tình của Hà đều tan vỡ vì nỗi sợ bị bạo hành lặp lại. “Tôi yêu ai cũng như con mèo đói, muốn bấu víu nhưng luôn sợ bị đánh như mẹ,” cô nói. Đó là nỗi ám ảnh vô hình mà nhiều nạn nhân mang theo suốt đời; dù họ đã trưởng thành.
Học cách chữa lành: Con đường tìm lại niềm tin và yêu thương
Theo chuyên gia Lệ Thủy, việc dạy trẻ kỹ năng tự bảo vệ còn mang tính hình thức.
Nhóm trẻ 6–11 tuổi dễ bị tổn thương nhất vì chưa phân biệt được giữa dạy dỗ và hành hạ. Do đó, việc giáo dục và hỗ trợ tâm lý cần được triển khai sớm; đồng bộ và thực chất.
Với người từng là nạn nhân, điều quan trọng là dám đối diện và mở lòng chia sẻ.
Tham gia các hoạt động cộng đồng, thể thao hoặc tình nguyện là cách giúp họ chữa lành và tìm lại giá trị bản thân. “Khi mình dám nói ra, nỗi đau sẽ nhẹ đi,” bà Thủy khẳng định.
Thanh Hằng – Cô gái từng bị cha dượng bạo hành – Nay mong muốn trở thành người mạnh mẽ để bảo vệ trẻ em bất hạnh. “Dù không cảm nhận được tình thương từ mẹ, tôi vẫn thương bà. Tôi muốn sống lương thiện và không để ai phải chịu cảnh như tôi,” cô nói
Theo: VnExpress

