Site icon MUC Women

Sâm Ngọc Linh sinh kế bền vững trên đỉnh Pù Rinh

Sâm Ngọc Linh – sinh kế bền vững trên đỉnh Pù Rinh

Những luống sâm Ngọc Linh xanh tốt dưới tán rừng Pù Rinh, ở độ cao hơn 1.200m so với mực nước biển. (Ảnh: Chụp màn hình/ Dân Tri)

Sâm Ngọc Linh được trồng ở độ cao hơn 1.200m trên dãy Pù Rinh (Thanh Hóa) đang mở ra sinh kế bền vững cho người giữ rừng. Mô hình dược liệu dưới tán rừng giúp tăng thu nhập, giảm áp lực khai thác rừng tự nhiên và bảo vệ hệ sinh thái lâu dài.

Tiềm năng trồng sâm Ngọc Linh dưới tán rừng Pù Rinh

Ở độ cao từ 1.000 đến 1.200m so với mực nước biển; dãy núi Pù Rinh (xã Linh Sơn, Thanh Hóa) sở hữu điều kiện tự nhiên lý tưởng để phát triển các loại dược liệu quý. Khí hậu mát mẻ quanh năm, độ ẩm cao; đất rừng giàu mùn và hệ sinh thái còn nguyên vẹn tạo nền tảng thuận lợi cho cây sâm Ngọc Linh sinh trưởng.

Những luống sâm xanh mướt mọc dưới tán rừng rậm rạp đang mang đến hy vọng mới cho người dân địa phương. Không chỉ là hướng đi kinh tế; việc trồng sâm Ngọc Linh còn góp phần giữ gìn thảm rừng tự nhiên; hạn chế tình trạng xâm hại rừng. Theo ông Trần Văn Hải, Trạm trưởng Trạm bảo vệ rừng số 3 (Ban quản lý rừng phòng hộ Lang Chánh), nhiều cây sâm sau vài năm trồng đã ra hoa; phát triển củ, cho thấy khả năng thích nghi tốt với điều kiện sinh thái của Pù Rinh.

Mô hình sâm Ngọc Linh gắn với sinh kế người giữ rừng

Nhận thấy tiềm năng lớn; từ năm 2024, Ban quản lý rừng phòng hộ Lang Chánh đã phối hợp với doanh nghiệp; tổ chức kinh tế và người dân địa phương triển khai mô hình trồng sâm Ngọc Linh cùng một số dược liệu khác như sâm Lai Châu, khôi tía, sâm cau.

Người dân địa phương chăm sóc sâm Ngọc Linh theo quy trình hữu cơ, gắn sinh kế với bảo vệ rừng bền vững. (Ảnh: Chụp màn hình/ Dân Tri)

Các diện tích trồng được giao khoán cho người dân trực tiếp chăm sóc, bảo vệ. Cách làm này giúp người dân có việc làm ổn định, đồng thời nâng cao trách nhiệm giữ rừng. Sau 4 năm trồng thử nghiệm, nhiều cây sâm đã phát triển tốt; bắt đầu cho củ, mở ra triển vọng nhân rộng mô hình. Việc gắn trồng sâm Ngọc Linh với giao khoán bảo vệ rừng được đánh giá là giải pháp hài hòa giữa lợi ích kinh tế và bảo tồn tài nguyên thiên nhiên.

Quy trình chăm sóc sâm Ngọc Linh nghiêm ngặt

Theo bà Vũ Thị Tú, người trực tiếp chăm sóc vườn dược liệu; sâm Ngọc Linh được trồng dưới tán rừng có độ che phủ từ 60–70%. Đất phải tơi xốp, thoát nước tốt, giàu mùn tự nhiên. Cây được trồng thành luống với khoảng cách hợp lý để hạn chế sâu bệnh và giúp bộ rễ phát triển khỏe mạnh.

Trong quá trình chăm sóc, người dân ưu tiên phân hữu cơ, gần như không sử dụng hóa chất. Độ ẩm đất được kiểm soát thường xuyên; mặt luống được che phủ bằng lá rừng nhằm giữ ẩm và ổn định nhiệt độ. Đối với sâm Lai Châu, việc đảm bảo đủ nước tưới trong năm đầu là yếu tố then chốt. Khi phát hiện sâu bệnh như rệp; người chăm sóc xử lý bằng thuốc sinh học hoặc nước vôi pha loãng. Các loại dược liệu khác chỉ cần phát quang dây leo, bụi rậm để cây đón ánh sáng tự nhiên.

Sâm Ngọc Linh giúp tăng thu nhập, giữ rừng lâu dài

Nhờ tham gia chăm sóc dược liệu; gia đình bà Tú có thu nhập bình quân hơn 10 triệu đồng mỗi tháng. Khoản thu ổn định này giúp người dân yên tâm bám rừng; giảm phụ thuộc vào việc khai thác lâm sản tự nhiên. Công việc trong rừng tuy vất vả nhưng khi nhìn cây sâm lớn lên, ra hoa, tôi thấy rõ giá trị của việc mình làm. Tôi càng yêu rừng và muốn gắn bó lâu dài”, bà Tú chia sẻ.

Theo ông Lê Thành Công; Trưởng phòng Hành chính bảo vệ và phát triển rừng (Ban quản lý rừng phòng hộ Lang Chánh); mô hình trồng sâm Ngọc Linh dưới tán rừng không chỉ tạo sinh kế mà còn góp phần hạn chế tác động tiêu cực đến môi trường; nâng cao hiệu quả quản lý và bảo vệ rừng. Thời gian tới, đơn vị sẽ tiếp tục tuyển chọn các loài dược liệu phù hợp; hướng tới xây dựng vùng trồng quy mô lớn, mang lại giá trị kinh tế cao, góp phần giảm nghèo và phát triển lâm nghiệp bền vững tại địa phương.

Theo: Dân Trí