Site icon MUC Women

Mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu, ai đúng ai sai?

Mẹ chồng ốm nằm viện, vợ nói một câu khiến tôi muốn "trả về nơi sản xuất"

Vợ từ chối chăm sóc mẹ chồng khiến không khí gia đình căng thẳng (Ảnh: Dân Tri)

Mẹ chồng ốm nằm viện, vợ tôi lại buông lời khiến tôi tức giận đến mức không thể hiểu nổi. Tôi biết mẹ có phần thiên vị con gái, nhưng xét cho cùng, có mấy bà mẹ thương con dâu được như con ruột của mình. Thế mà vợ tôi lại cư xử đến như vậy.

Tôi và vợ kết hôn được 4 năm, có một con gái nhỏ. Cô ấy chăm chỉ, thật thà nhưng vụng ăn vụng nói, không khéo léo trong giao tiếp nên không được lòng mẹ chồng. Ngay từ lần đầu ra mắt, mẹ tôi đã tỏ vẻ không ưng. Bà bảo vợ tôi có gò má cao, là “tướng sát phu”. Mẹ tôi vốn chỉ có mỗi mình tôi là con trai, sợ rằng nếu lấy người không hợp tuổi sẽ ảnh hưởng vận mệnh.

Khi ấy, tôi trấn an vợ: “Người lớn thường mê tín thôi, mẹ chỉ lo cho con chứ không có ác ý gì”. Nhưng có lẽ từ dạo đó, trong lòng vợ tôi đã nảy sinh khoảng cách với mẹ chồng. May mắn là sau cưới, chúng tôi ra ở riêng cách nhà mẹ 9 km nên ít va chạm. Dù đôi khi mẹ nói vài lời khó nghe, vợ tôi vẫn im lặng bỏ qua.

Mẹ chồng ốm nằm viện, vợ thẳng thừng từ chối chăm sóc

Vài hôm trước, mẹ tôi đi chợ bằng xe đạp thì bị xe máy tông gãy chân. Sau phẫu thuật, bà nằm liệt giường, mọi sinh hoạt đều phải nhờ người khác. Bố tôi vụng về, chỉ lo việc nhà đơn giản. Tôi thì bận công việc, lại là đàn ông nên nhiều chuyện tế nhị khó giúp. Tôi nói với vợ: “Em xin nghỉ phép ít ngày để chăm mẹ nhé”. Không ngờ cô ấy lạnh lùng đáp: “Tuần rồi em đã xin nghỉ hai ngày rồi. Phép năm nay hết, anh bảo mẹ gọi con gái về mà chăm”.

Tôi nghe mà sững người. Em gái tôi lấy chồng ở thành phố, nhà cách 30 km, công việc và con nhỏ bận rộn. Còn vợ chồng tôi ở gần, lẽ ra nên gánh phần chăm sóc mẹ. Theo lẽ thường, con trai và con dâu mới là người chịu trách nhiệm chính. Tôi nói vậy, vợ lại cáu: “Lúc con gái đẻ, mẹ chăm nó ba tháng liền. Giờ sao không nhờ cô ấy? Mẹ cái gì cũng ưu tiên con gái, giờ ốm lại nhớ đến em à?”.

Vợ để bụng chuyện cũ, trả lại mẹ chồng bằng sự lạnh nhạt

Tôi sững sờ, hóa ra vợ vẫn để bụng chuyện năm xưa. Khi cô ấy sinh con đầu lòng, vì quá ngày dự sinh mà chưa chuyển dạ nên phải mổ. Tuần đầu tôi nghỉ phép chăm, sau đó nhờ mẹ sang giúp vì bà ngoại bận chăm ông ốm. Thế nhưng mẹ tôi ở được hai ngày thì kêu đau lưng, mất ngủ vì tiếng cháu khóc đêm, rồi xin về. Tôi năn nỉ mẹ ở lại đến khi cháu đầy tháng, nhưng bà không chịu. Vợ tôi chỉ nói: “Mẹ không muốn ở thì để mẹ về, em tự lo được”. Thời gian đó, cô ấy thực sự rất vất vả. Ban ngày dọn dẹp, nấu nướng; đêm lại thức bế con. Tôi chỉ phụ được đôi chút. Sau sinh, vợ gầy rộc đi mà vẫn không than vãn.

Vậy mà chỉ ba tháng sau, khi em gái tôi sinh, mẹ lập tức lên nhà chăm con gái đúng ba tháng tròn. Ông ở nhà một mình buồn chán, gọi điện giục về, mẹ vẫn bảo: “Phải ở lại đủ ba tháng cho con gái kiêng cữ kẻo sau này yếu”. Vợ tôi khi đó chỉ cười, nhưng giờ tôi mới hiểu đó là nụ cười mỉa mai. Cô ấy vẫn nhớ rõ cảm giác bị mẹ chồng bỏ mặc. Và bây giờ, cô ấy đáp lại bằng cách thờ ơ trước khi mẹ chồng ốm nằm viện.

Mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu, ai đúng ai sai?

Tôi biết mẹ mình có phần thiên vị, không công bằng giữa con gái và con dâu. Nhưng làm con, tôi nghĩ dù cha mẹ có thiếu sót, mình vẫn phải trọn đạo hiếu. Khi tôi nói vậy, vợ lại phản ứng gay gắt: “Em gọi mẹ anh là mẹ vì lấy anh. Mẹ thương em thì em thương lại. Khi em cần, mẹ quay lưng, giờ sao em phải nghỉ việc để chăm? Sao không phải em gái anh hay chính anh?”.

Tôi nghe mà nghẹn. Hóa ra, trong lòng vợ luôn tồn tại một ranh giới rõ ràng với mẹ chồng. Tôi từng nghĩ cô ấy chỉ vụng ăn vụng nói, nào ngờ lại chứa đựng nhiều tổn thương và oán giận như thế. Giờ tôi không biết phải làm sao: nên cảm thông cho vợ hay trách cô ấy vô tình? Phải chăng tôi nên nhờ bố mẹ vợ khuyên bảo, để cô ấy hiểu rằng đạo làm con không chỉ dựa trên tình cảm, mà còn là bổn phận?

Theo: Dân Trí