Site icon MUC Women

Lương tối thiểu: Khoảng cách giữa thu nhập thực tế và vật giá

Lương tối thiểu: Khoảng cách giữa thu nhập thực tế và vật giá

Áp lực chi phí tại đô thị khiến một bộ phận lao động di cư có xu hướng quay về quê. (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí)

Lương tối thiểu danh nghĩa tăng nhưng lạm phát đang bào mòn sức mua thực tế của người lao động Việt Nam theo đánh giá mới nhất từ ILO.

Biến động của lương tối thiểu qua các thời kỳ

Giai đoạn từ năm 2012 đến 2022 chứng kiến mức tăng lương tối thiểu danh nghĩa tại Việt Nam nhanh hơn tỷ lệ lạm phát; cho thấy nỗ lực cải thiện thu nhập. Tuy nhiên, đại dịch Covid-19 đã làm chậm lại tiến trình này; khiến lương tối thiểu thực tế gần như dậm chân tại chỗ. Tỷ lệ lương tối thiểu so với lương trung bình đã giảm từ mức đỉnh 58% năm 2016 xuống còn 50% vào năm 2023.

Việc điều chỉnh lương liên tục trong những năm qua là minh chứng cho nỗ lực của nhà nước trong việc bảo vệ quyền lợi người lao động. Dù vậy, khi so sánh với các quốc gia khác trong khu vực; tỷ lệ người nhận lương dưới mức tối thiểu tại Việt Nam vẫn hiện hữu. Điều này xuất phát từ việc mức lương sàn hiện nay vẫn còn khá thấp so với nhu cầu thực tế của thị trường lao động.

Các chuyên gia từ ILO nhận định rằng tiền lương thấp; vấn đề nhức nhối gây ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống xã hội. Để chính sách tiền lương thực sự hiệu quả; cần phải tính đến tiền lương thực tế sau khi trừ đi các yếu tố lạm phát. Chỉ khi sức mua được duy trì; người lao động mới có thể yên tâm làm việc và đóng góp cho nền kinh tế.

Nhóm lao động chịu ảnh hưởng nặng nề

Kết quả nghiên cứu cho thấy sự phân hóa thu nhập diễn ra rõ rệt giữa các ngành nghề và loại hình doanh nghiệp. Nhóm nhân viên văn phòng; công chức và lao động trong ngành nông nghiệp có tỷ lệ nhận lương dưới mức tối thiểu cao nhất. Ngược lại, khối doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) thường có mức chi trả ổn định và tuân thủ quy định tốt hơn.

Về mặt địa lý, Tây Nguyên và Đồng bằng sông Cửu Long là hai khu vực trũng về thu nhập; nơi lao động nông, lâm, thủy sản chiếm đa số. Tại đây, tỷ lệ người lao động có mức thu nhập thấp hơn mức tối thiểu cao hơn đáng kể so với mặt bằng chung. Sự thiếu hụt các ngành công nghiệp phụ trợ; dịch vụ cao cấp tại địa phương là nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này.

Ngoài ra, lao động nữ và những người làm việc trong hộ gia đình cũng là đối tượng dễ bị bỏ lại phía sau trong các đợt điều chỉnh lương. Họ thường thiếu các kỹ năng thương lượng tập thể; không có sự bảo trợ mạnh mẽ từ các tổ chức xã hội. Việc nâng cao hiệu quả thương lượng tập thể được xem là chìa khóa để cải thiện thu nhập cho nhóm đối tượng này.

Theo: Báo Dân trí