Dạy con kỹ năng sống trước khi quá muộn Những cái chết vì đuối nước ở trẻ em không thể mãi chỉ được đáp lại bằng tiếc thương, hay những dòng “giá như” muộn màng không cứu vãn được điều gì.
- .4 phẩm chất của một người có mệnh tốt
- Phụ nữ khôn ngoan và 5 câu nói khiến hôn nhân bền vững
- Dữ liệu cá nhân: Cho người khác sử dụng có thể bị phạt tù
Xem nhanh
Dạy con kỹ năng sống trước khi quá muộn: Trẻ không biết điều chưa từng được dạy
Một đứa trẻ ba tuổi không thể hiểu rằng hồ nước sâu là nguy hiểm; nếu chưa từng có ai nói cho con biết. Cũng như con chẳng thể hiểu rằng nhảy xuống cứu bạn khi không biết bơi là hành động nguy hiểm; dù đầy yêu thương.
Chúng ta thường chăm chút dạy trẻ bảng chữ cái; làm toán, nhận biết màu sắc. Nhưng có mấy ai từng dạy con cách xử lý khi bạn bị rơi xuống nước? Có bao nhiêu trường học từng tổ chức những buổi học mô phỏng tình huống thật như điện giật; bỏng, sơ cứu khi người thân ngất xỉu?
Một đứa trẻ hành động đúng trong tình huống nguy hiểm không phải do bản năng – mà là kết quả của giáo dục kỹ năng sống lặp đi lặp lại từ cha mẹ, nhà trường và xã hội.
Dạy con kỹ năng sống trước khi quá muộn: Đừng để “giá như” trở thành nỗi đau suốt đời
Sau mỗi vụ tai nạn thương tâm; mạng xã hội lại tràn ngập những dòng chia sẻ đầy tiếc nuối:
– Giá như trẻ biết bơi.
– Giá như có ai ở đó lúc đó.
– Giá như có biển cảnh báo hoặc hàng rào chắn…
Nhưng tất cả những “giá như” ấy đều đến quá trễ. Trách móc, đổ lỗi, thậm chí khóc thương cũng chẳng thể nào đem đứa trẻ ấy trở lại. Điều cần làm là hành động trước; là phòng ngừa trước khi thảm kịch xảy ra.
Một đôi dép nhỏ nằm lặng lẽ bên bờ ao không nên là thứ khiến chúng ta thức tỉnh. Đáng lẽ, sự thức tỉnh ấy phải đến khi ta chọn cách giáo dục con – không chỉ bằng kiến thức sách vở; mà bằng những điều giúp trẻ sống sót và trưởng thành trong cuộc đời thực.
Dạy con kỹ năng sống trước khi quá muộn: Trách nhiệm thuộc về cả cộng đồng
Một đứa trẻ không chỉ là kết quả nuôi dạy của cha mẹ. Trẻ lớn lên trong vòng tay của cả cộng đồng – từ thầy cô, hàng xóm; bác tài xế xe buýt, đến chính quyền địa phương.
Việc giáo dục kỹ năng sống; kỹ năng thoát hiểm, nhận biết nguy cơ, xử lý khẩn cấp không thể chỉ là hoạt động phụ; không thể là phong trào nhất thời sau một tai nạn thương tâm. Nó cần trở thành một phần bắt buộc trong chương trình giáo dục; và phải được truyền đạt một cách cụ thể, thực tế và thường xuyên.
Những điều tưởng chừng nhỏ – như gắn biển cảnh báo cạnh ao làng; xây rào chắn quanh kênh mương; hay mở lớp học bơi trong hè – đều là hành động cứu người. Đó mới là trách nhiệm xã hội đúng nghĩa.
Không phải là hô khẩu hiệu mà là hành động cụ thể
Dạy không có nghĩa là viết vài dòng chia sẻ xúc động trên mạng xã hội. Dạy là cùng con trải nghiệm tình huống thật; giải thích hậu quả và luyện tập phản xạ xử lý tình huống nguy hiểm.
Chúng ta không thể cứ mãi kêu gọi “dạy bơi cho trẻ” nhưng rồi để lời kêu gọi ấy trôi vào quên lãng. Không thể cứ mãi để chương trình dạy kỹ năng sống nằm trong kế hoạch mà chưa thành hiện thực.
Hành động cụ thể là:
– Mở lớp dạy bơi bắt buộc ở cấp tiểu học.
– Tổ chức mô phỏng thực tế cho trẻ em tại trường.
– Phối hợp giữa gia đình – nhà trường – chính quyền trong phòng tránh tai nạn trẻ em.
– Lắng nghe và chia sẻ kỹ năng phòng tránh với nhau như một phần văn hóa sống.
Để mỗi mùa hè không còn nước mắt
Mùa hè không nên là mùa tang tóc. Mùa hè của trẻ cần là mùa vui chơi; khám phá, học hỏi – nhưng phải là niềm vui đi cùng sự an toàn.
Trẻ con không có lỗi. Nước càng không. Lỗi là ở người lớn – khi chúng ta quá mải mê với công việc; quá chủ quan với an toàn; và quá ít dành thời gian để dạy con những điều giữ con còn sống.
Hôm nay, nếu bạn là cha mẹ; là thầy cô, là người hàng xóm – xin đừng đợi thêm nữa. Hãy bắt đầu dạy trẻ kỹ năng sinh tồn; kỹ năng sống thực tế từ những điều nhỏ nhất; là thông điệp không chỉ dành cho mùa hè này; mà cho suốt cuộc đời của một đứa trẻ. Đừng để những “giá như” trở thành nỗi ám ảnh. Hãy hành động – từ hôm nay
Nguồn: afamily.vn

