Giữa làng Xuân Vũ, Ninh Bình, một cây thị cổ thụ hàng trăm năm tuổi được người dân gìn giữ như báu vật. Không chỉ cho bóng mát, cây còn là nhân chứng lịch sử, biểu tượng tinh thần và “trái tim” gắn kết nhiều thế hệ dân làng.
- Làng hoa Sa Đéc và hành trình ngắm hoa giữa sông nước
- Đâm người vì bạn gái bị đuổi việc – Thanh niên 2004 đâm bạn trai chủ quán
- Lực lượng chức năng thu giữ một tấn chân lợn lậu bốc mùi hôi thối
Xem nhanh
Cây thị Ninh Bình đứng vững giữa lòng làng cổ
Nằm ngay bên tuyến đường liên xã, trước sân đình làng Xuân Vũ (nay thuộc tổ dân phố Xuân Phúc, phường Nam Hoa Lư, Ninh Bình), cây thị cổ thụ sừng sững vươn tán xanh mát, trở thành hình ảnh quen thuộc với bất kỳ ai đặt chân đến nơi đây. Người dân trong làng trìu mến gọi cây là “cụ thị” – cách xưng hô thể hiện sự tôn kính dành cho một sinh thể đã gắn bó với làng qua nhiều thế hệ.
Theo các bậc cao niên, không ai biết chính xác cây thị được trồng từ bao giờ. Chỉ biết rằng, từ khi các cụ sinh ra, “cụ thị” đã hiện diện bên hiên đình làng – ngôi đình có lịch sử hàng trăm năm. Trải qua thời gian dài cùng biến thiên của lịch sử, cây vẫn đứng đó, xanh tốt và vững chãi như một phần không thể tách rời của làng Xuân Vũ.
Cây thị Ninh Bình có kích thước hiếm gặp
Cây thị cổ thụ này gây ấn tượng mạnh bởi kích thước đồ sộ. Thân cây rỗng ruột, đường kính gần 3m, phải nhiều người lớn ôm mới xuể. Từ thân chính cao khoảng 2m, cây tách ra nhiều cành lớn vươn rộng về các hướng. Chiều cao ước chừng 20m, trong khi tán lá che phủ không gian rộng tới 50m.
Hệ rễ của cây phát triển mạnh, nổi rõ và bám sâu vào lòng đất, tạo nên thế đứng vững chắc. Nhằm bảo vệ “cụ thị”, người dân đã xây tường đá bao quanh gốc cây, đồng thời bố trí ghế đá để làm nơi nghỉ chân, hóng mát. Không gian dưới tán thị vì thế luôn râm mát; trở thành điểm tụ họp quen thuộc của người dân trong làng mỗi ngày.
Cây thị Ninh Bình là nhân chứng lịch sử sống
Không chỉ có giá trị sinh học, “cụ thị” còn được xem là nhân chứng lịch sử của làng Xuân Vũ. Cụ Đỗ Khắc Mỹ (92 tuổi) cho biết; từ thuở ấu thơ, cụ đã thấy cây đứng sừng sững nơi này. Theo lời truyền lại, thân cây rỗng ruột là do ngày xưa có tổ ong vò vẽ làm trong thân, người dân đốt tổ ong khiến cây bị cháy sém; để lại dấu tích đến ngày nay.
Ông Phạm Ngọc Sỹ (79 tuổi) chia sẻ, trong những năm tháng chiến tranh; cây thị như một “già làng” thầm lặng; che chở cho dân làng giữa bom đạn. Sang thời bình, cây tiếp tục chứng kiến những đổi thay; thăng trầm trong đời sống; từ những ngày khó khăn đến lúc làng quê khởi sắc.
Biểu tượng tinh thần gắn bó nhiều thế hệ
Với người dân Xuân Vũ; cây thị không đơn thuần là cây cổ thụ mà còn là biểu tượng tinh thần sâu sắc. Bà Đỗ Thị Linh ví cây như cuốn nhật ký sống; lưu giữ ký ức của bao thế hệ. Mỗi mùa thị chín, dưới tán cây lại rộn ràng tiếng cười nói của trẻ nhỏ,;người lớn quây quần hái quả, trò chuyện và sẻ chia.
Cây cho bóng mát vào những ngày hè oi ả; là nơi nghỉ ngơi sau buổi làm đồng, là chốn để người già tâm sự; trẻ nhỏ vui chơi. Những sinh hoạt đời thường ấy đã gắn kết cộng đồng, tạo nên mối dây liên kết bền chặt giữa con người và thiên nhiên.
Gìn giữ báu vật cho mai sau
Theo ông Đỗ Đình Cơ, Tổ trưởng tổ dân phố Xuân Phú; từ xưa đến nay; người dân luôn coi cây thị là báu vật, là vị thần phù hộ cho làng. Cây quanh năm xanh tốt; mỗi năm cho nhiều quả. Trước đây; quả thị to gần bằng bát ăn cơm; hiện nay; cây cho hai loại chính là thị muộn và thị sáp (lục sáp).
Hiện cây đã được cơ quan chức năng khảo sát; xác định tuổi đời và lập hồ sơ đề nghị công nhận là cây di sản. Với người dân Xuân Vũ; việc bảo vệ “cụ thị” không chỉ là gìn giữ một cây cổ thụ, mà còn là giữ gìn ký ức; cội nguồn và bản sắc văn hóa cho các thế hệ mai sau.
Theo: Vietnamnet

